Câu chuyện ngụ ngôn đảo khỉ và bài học khắc cốt trong đầu cơ

Ngày xưa, trên một hòn đảo nọ, có rất nhiều khỉ. Lượng khỉ nhiều đến nỗi chúng phải ra ven rừng, bãi biển, thậm chí vào cả vườn của người dân kiếm ăn. Người dân rất khó chịu và bực tức vì suốt ngày phải đi đuổi lũ khỉ khỏi vườn cây của mình.

Đến một ngày kia, xuất hiện một ông chủ tới hỏi mua khỉ với giá 10 đồng một con. Dân làng bèn hò nhau đi bắt khỉ về bán. Vậy là, ngoài công việc thường ngày kiếm sống, dân làng lại có thêm một nghề tay trái “bắt khỉ”.

Thu nhập từ việc bắt khỉ đã giúp cho đời sống dân làng ngày càng được cải thiện hơn. Con khỉ từ một con vật bị xua đuổi thành con vật quí đối với dân làng ở đây. Khỉ trở thành đề tài thảo luận của mọi người ở khắp nơi. Việc dân làng nô nức săn bắt khỉ làm cho số lượng khỉ ngày càng giảm dần, việc tìm bắt cũng ngày một khó khăn hơn.

Lúc này Ông chủ kia lại nói sẽ tăng giá mua khỉ lên 20 đồng một con. Vậy là mọi người lại hăng hái đi tìm bắt khỉ. Đến khi số khỉ dần cạn kiệt, Ông chủ kia lại nâng giá lên 25 đồng một con. Giá khỉ tăng cao, nên việc tìm kiếm ngày càng được tham gia đông đảo của nhiều tầng lớp trong làng. Khắp nơi “Người người bắt khỉ, nhà nhà bắt khỉ” và nghề bắt khỉ trở thành nghề làm ăn phát đạt nhất, kiếm tiền nhanh và dễ nhất.

Nhiều người bắt đầu vay tiền, thế chấp nhà cửa để đầu tư vào kinh doanh khỉ. Dần dần chỉ có vài người bắt được khỉ để bán. Khỉ hiếm đến nỗi tìm cả ngày trong rừng và cả ở quanh làng cũng chẳng thấy con nào, thì làm sao có thể bắt được chúng.

Ông chủ lại nâng giá lên 50 đồng, rồi 60 đồng, 70 đồng một con mà lượng khỉ mua được càng ngày càng ít. Đến lúc này, khỉ tăng giá nóng như vậy thì người dân và các công ty trên đảo bèn nghĩ ra cách là xây truồng trại giữ lại số khỉ để chờ tăng giá bán chứ không bán ngay cho Ông chủ nọ như trước nữa.

Lúc này Ông chủ mới nói với mọi người rằng: “Bây giờ tôi có việc quan trọng phải vào đất liền. Người giúp việc của tôi sẽ ở lại thay tôi mua khỉ. Nếu ai bắt được khỉ thì bán cho nó nhé”. Người giúp việc của Ông chủ chỉ cho dân làng thấy những cái lồng đầy khỉ và nói: “Tôi chán công việc này lắm rồi, mặc kệ ông chủ với lũ khỉ của ông ta. Tôi sẽ bán cho mọi người 35 đồng một con, khi nào chủ tôi quay lại các vị hãy bán cho ông ta 70 đồng”.

Dân làng và các công ty mừng rỡ liền dốc hết tiền bạc trong nhà ra, tranh nhau mua khỉ đưa về nhốt trong các truồng trại mà mình đã xây dựng sẵn. Những người chậm chân không mua được thì kêu gào khóc lóc, buồn bã, người mua được nhiều thì sung sướng hả hê. Họ hồi hộp chờ đợi Ông chủ quay lại. Nhưng đợi mãi mà chẳng thấy Ông chủ và người giúp việc đâu. Chỉ thấy trên đảo nhà nhà, nơi đâu cũng toàn truồng khỉ.

Hàng ngày dân làng còn phải cho chúng ăn. Dân làng ai cũng tức giận, bối rối, hoài nghi nhưng không biết bán lũ khỉ cho ai. Số khỉ trên đảo vẫn thế không hề thay đổi; người dân, các công ty giờ ai cũng có khỉ. Trong khi đó Ông chủ và người giúp việc thì đã mang được một đống tiền rời khỏi đảo. Dân làng đợi hoài, 1 tuần – 1 tháng – nửa năm rồi 1 năm sau cũng không thấy nhà đầu tư nọ quay lại. Kết quả, dân làng đã nghèo lại thêm nghèo vì tốn tiền chăm nuôi khỉ và cuối cùng họ buộc phải… cắt lỗ bằng cách mở “cửa chuồng”.

P/S: Câu chuyện để lại cho chúng ta nhiều bài học thú vị về hiện tượng đầu cơ nói chung và đầu cơ trên thị trường chứng khoán nói riêng. Đây là một câu chuyện ngụ ngôn vui nhưng mỗi nhà đầu tư chứng khoán nên chú ý kỹ để tránh mắc phải những chiếc bẫy như thế này.

Hoạt động đầu tư là hoạt động phải dựa trên sự phân tích kỹ lưỡng, hứa hẹn sự an toàn của vốn và mang lại phần lời lãi thỏa đáng Mong ước và kỳ vọng kiếm lời trong đầu tư chứng khoán chẳng có gì xấu. Chỉ có điều, chúng ta cần cảnh tỉnh trước “mật ngọt” và đừng để “lòng tham” mà quên mất nỗi “sợ hãi” và rủi ro.

Chứng khoán hay con thỏ đều có giá. Giá của nó được phản ánh thông qua giá cả mua bán trên thị trường. Giá thị trường có thể biến đổi theo quan hệ cung cầu và không phải lúc nào cũng theo chiều mong muốn của chúng ta. Chúng ta cần chấp nhận chung sống “hòa bình” trên thị trường, đồng thời cũng phải trang bị đầy đủ những kiến thức để biết được giá trị thực của chứng khoán ở đâu, tránh những chiêu lừa như những dân làng trong câu chuyện trên. 

Nguồn: Sưu tầm

Để lại một bình luận