Bí mật Bói rút thẻ bài
“Vùng Lưỡng Hồ này, các thầy tướng số thịnh hành phép bói toán nào?” Tổ Gia đột nhiên chuyển đề tài, phái Giang Tướng suy cho cùng chỉ là bói toán lừa tiền; giết người, phóng hỏa, đạo mộ đều không phải là nghề kiếm sống, đợi sóng gió qua đi, vẫn phải quay về nghề cũ, đạo lý này Tổ Gia hiểu hơn ai hết.
“Theo tôi biết, thuật tướng số ngoài: Bát tự, Lục hào, tướng mặt, tướng tay, còn có một loại chuyên bói bằng cách rút thẻ bài, và cách này càng dễ dọa người ta hơn.” Tam Bá đầu nói.
“Rút thẻ bài?” Tổ Gia không hiểu.
“Vâng, bói rút thẻ bài có nguồn gốc từ bốc quẻ thẻ, chỉ có điều bốc quẻ dùng thẻ trúc, trên chỉ có mấy chữ ví dụ như ‘Thượng thượng thẻ’, bên dưới khắc một câu để giải nghĩa, do không nhiều người biết chữ nên bốc thẻ không phải ai cũng hiểu được, cần phải có người chuyên giải nghĩa; còn rút thẻ bài không giống như vậy, tấm thiệp có kích cỡ bằng quân bài tây, được bọc bằng giấy đỏ, mặt chính có một hình vẽ, mặt sau là lời giải nghĩa, thông thường người rút thẻ bài nhìn hình vẽ là đoán biết ngay được quẻ tốt hay xấu.” Tam Bá đầu giải thích.
“Là những hình gì?” Nhị Bá đầu cũng bắt đầu hứng thú với thuật
bói toán này.
“Ha ha, tôi từng được xem toàn bộ thẻ bài của một ông thầy tướng số già, tuy là người khiếm thị nhưng chỉ cần nói qua hình vẽ trên tấm thẻ bài bất kỳ, ông ta có thể đọc vanh vách lời luận giải ở mặt sau, rồi thao thao bất tuyệt giải thích cho anh. Ví dụ, một tấm thẻ bài có vẽ hình người muốn qua sông nhưng lại không qua được, giày thì bị rơi xuống nước. Nhị ca có biết đó nghĩa là gì không?” Tam Bá đầu hỏi.
Nhị Bá đầu gãi đầu nói: “Chắc chắn không phải là việc tốt, giày bị rơi xuống nước, phải chăng ý nói ‘hay đi bên bờ sông, khó tránh khỏi ướt giày’?”
Tam Bá đầu lắc đầu: “Đây là thẻ bài bói chuyện tình cảm, trên đó nói: Hồng loan, Thiên hỷ đùa giỡn chân tình, lại có con sông chắn ngang, lỡ chân dấn vào bước thần tiên, một cuộc phong nguyệt chỉ còn lại sự trống rỗng. Thông thường đến xem chuyện tình cảm, nếu rút phải tấm bài này, thầy bói sẽ nói với anh rằng: đây là điềm xấu, đối phương thay lòng đổi dạ hoặc ngoại tình, cần phải giải hạn mới có thể biến nguy thành an.”
“Ha ha ha ha!” Nhị Bá đầu suýt chút nữa cười rớt nước mắt, “Nhảm nhí! Ta hỏi đệ, nếu ta không hỏi chuyện tình cảm mà hỏi chuyện làm ăn, vậy tấm thẻ bài này phải giải thích thế nào?”
“Ừ, Nhị ca hỏi rất hay!” Tam Bá đầu lắc đầu nguây nguẩy, quay sang nhìn Tổ Gia đang mỉm cười rồi nói tiếp, “Nếu không hỏi về chuyện tình cảm mà là về việc khác, vậy thầy tướng số sẽ tìm cách kéo ta vào vấn đề tình cảm, đây chính là thủ pháp ngụy biện trong nghề! Bộ khẩu quyết trên tấm thẻ bài này có đến hàng ngàn cách giải nghĩa khác nhau, bất luận hỏi về việc gì đều có thể lái theo, Nhị ca có tin không?”
Nhị Bá đầu nghẹo đầu: “Không tin! Ta là người buôn bán, rút được thẻ bài này, ngươi giải thích thế nào?”
“Xin hỏi ngài buôn bán hàng gì?” Tam Bá đầu cũng nhập vai.
“Buôn bán gia súc.” Nhị Bá đầu đáp.
“Vây thì đúng rồi…” Tam Bá đầu gật đầu nói.
“Gì cơ, đúng gì cơ?”
“Tôi đoán ngài không buôn bán gia súc thì buôn dược liệu, nói chung là tướng ‘Quý nhân mã’, phải đây đó lăn lộn kiếm tiền” Tam Bá đầu nói.
“Được rồi, đừng ‘long’ ta nữa, ta hỏi ngươi tấm thẻ bài này giải nghĩa thế nào?” Nhị Bá đầu truy đến cùng.
“Gần đây ngài buôn bán không được tốt, luôn gặp chuyện ngoài ý muốn, đúng không?” Tam Bá đầu hỏi tiếp.
“Hỏi vớ vẩn, làm ăn tốt thì ai đến xem bói làm gì?” Nhị Bá đầu
bắt bài Tam Bá đầu.
“Mệnh ngài phạm phải Đào hoa sát!” Tam Bá đầu cao giọng nói, “có người phụ nữ khiến ngài phải bận lòng, phải không?”
Không đợi Nhị Bá đầu đáp lời, Tam Bá đầu bèn giải thích: “Thông thường đến khâu mấu chốt này, đối phương chỉ có hai cách trả lời: đúng hoặc sai. Sở dĩ thầy tướng số mạnh mồm nói kẻ buôn bán có Đào hoa sát, là vì họ bắt đúng mạch trong bản tính con người.
Thử nghĩ mà xem, đã là người thì đều có thất tình lục dục, đừng nói là kẻ buôn bán tẩu bắc bôn nam, ngay đến hạng dân bình thường cũng cơm no ấm cật, rậm rật khắp nơi, ví dụ như tên họ Trương đeo đuổi con dâu nhà họ Lý, vợ lẽ nhà họ Lưu dụ dỗ người làm nhà mình, anh rể mò em vợ… chuyện như vậy có quá nhiều, huống hồ là kẻ buôn bán?
Cả ngày bôn ba ở ngoài, cô đơn trên đường, không vào kỹ viện chơi gái thì chủ tớ dụ dỗ lẫn nhau, do đó một lời này của thầy tướng số đã vạch rõ thiên cơ, mười người thì tám chín người gật đầu, lúc này thầy tướng số sẽ tận dụng triệt để, đem các loại thuật ngữ tướng số như Hồng loan, Thiên hỷ, Đào hoa… ra mà giải thích, dọa dẫm ‘con gà’ rằng: nếu dàn xếp không tốt những vướng mắc tình cảm, ắt sẽ tán gia bại sản, tiền mất tật mang.”
“Ừm. Tâm và tính con người đều chung đạo lý đó, chỉ cần nắm được điểm này, mọi việc đều sẽ dễ dàng.” Tổ Gia vừa nghe vừa gật đầu.
“Vậy nếu người đó không chịu thừa nhận có Đào hoa sát thì sao? Hoặc giả anh ta không có thật?” Nhị Bá đầu hỏi thêm một câu.
“Điều này không khó, nếu quả thực không có hoặc không thừa nhận, thầy tướng số sẽ nói rằng: dù thế nào tâm thiệp do chính tay anh rút, trên đó viết rất rõ ràng, cách giải thích từ xưa đến nay là như vậy, Nhị ca nếu không tin, đệ cũng chẳng còn cách nào.
Như vậy, thầy tướng số đã gán trách nhiệm lên tấm thẻ bài, bản thân chỉ làm người giải nghĩa, thẻ bài là do người đến xem bói rút, ai bảo anh rút phải tấm thẻ bài đó làm gì? Người đi cầu thần, xem bói thường rất ngoan ngoãn, cho rằng thẻ bài mà họ rút phải chắc chắn là do ý trời, chẳng có ai nghĩ đến việc những tấm thẻ này là do người nào chế ra và chế vào lúc nào, càng không ngờ rằng mỗi lời luận đoán trên tấm thẻ bài đều được thầy tướng số vận dụng hết sức điêu luyện. Con người xem bói không ngoài mấy việc: tài vận, quan vận, sắc đẹp, tuổi thọ, do đó chẳng cần biết rút được thẻ gì, thầy tướng số cứ bám theo mạch tham, sân, si của con người mà phán như thần, bách phát bách trúng, luôn luôn ứng nghiệm!” Tam Bá đầu nói.
“Cao minh! Cao minh!” Tiểu Lục Tử nghe đến mê mẩn, tán dương không ngớt.
“Không đúng!” Tam Bá đầu nhìn Lục Bá đầu, “Lục đệ không biết đó thôi, đây chưa phải cao minh gì cả, còn có thứ cao minh hơn nhiều!”
“Là cái gì vậy?” Tiểu Lục Tử cười hỏi
Tam Bá đầu nhìn Tổ Gia nói: “Thưa thầy, hãy phổ cập chút kiến thức ‘Giang hồ Thập đại môn’* cho mọi người đi chứ?”
Tổ Gia khẽ mỉm cười, nói: “Giang hồ Thập đại môn là: phong, mã, yến, tước, từ, kim, bình, bì, thái, quải, phái Giang Tướng tuy thuộc về Kim môn, nhưng trình độ của chúng ta cao hơn rất nhiều hạng phàm phu tục tử của Kim môn.
Năm xưa, trước khi Trương sư gia cưỡi hạc quy tiên, thường kể câu chuyện về Thập đại môn cho ta, để ta nhìn thấu nhân gian hiểm ác, giang hồ khó lường. Sở dĩ không cho mọi người đặt chân vào Giang hồ Thập đại môn, cũng không muốn nhắc đến việc này là sợ các anh em lầm đường lạc lối, quên đi sứ mệnh thay trời hành đạo của mình.
Nay chúng ta lưu lạc bên ngoài, chiến loạn liên miên, sống chết không biết thế nào, mọi người học những kiến thức này cũng chẳng hề gì, một là đề cao cảnh giác, tránh bị kẻ khác “lập bẫy trong bẫy”, hai là đợi khi chiến tranh kết thúc, mọi người thành gia lập nghiệp, giảng cho người sau nghe, tránh bị lừa.”
“Vâng ạ!” Tam Bá đầu vừa thấy Tổ Gia gật đầu ưng thuận, tinh thần lập tức phấn chấn, xắn tay áo, thẳng lưng lắng nghe”.
Tôi là Thầy tướng số

