Nguyên tắc chung của Phong thủy
Trung Quốc sản sinh ra rất nhiều trường phái phong thủy, chỉ riêng trường phái Huyền không phi tinh đã có thể phân ra hơn 100 môn phái lớn nhỏ, mỗi môn phái đều có bộ lý luận của riêng mình, điều này nảy sinh một vấn để lớn: cùng một ngôi nhà, đại sư này nói là vượng trạch, đại sư nọ lại cho là hung trạch; phái Dương Công nói là “Hung sát gia lâm”, hình thê khắc tử; phái Tam Hợp lại nói là “Cát tinh cao chiếu”, đa tử đa phúc; mỗi môn phái đều rêu rao mình là chân lý, phái khác đểu là nói hươu nói vượn. Nếu là người dân bình thường lại càng khó phân biệt được thật-giả, không biết phải theo bên nào.
Tổ Gia từ khi lên nắm giữ Đường khẩu đến nay, lúc rảnh rỗi thường thích nghiên cứu sách vở về phong thủy, ông cũng thường bị những kiến giải mâu thuẫn làm cho không biết đâu mà lần.
Nguyên tắc chung của phong thủy
Sau này Tổ Gia nghĩ ra một phương pháp vô cùng thông minh, đó là “đúc rút điểm chung nhất để dùng”, nói trắng ra là các loại lý luận, học thuyết dù thiên biến vạn hóa, dù xung đột lẫn nhau, nhưng tựu chung lại đều có những điểm tương đồng, thứ ông đúc rút ra chính là những điểm tương đồng đó.
Bất luận là trường phái phong thủy hình thế, lý khí hay mệnh lý cũng đều có nguyên tắc chung về phương diện luận đoán cát hung, đây cũng là nguyên tắc mà các trường phái trong giới phong thủy Trung Quốc đều tuân theo.
1. Nhà trước cao, sau thấp là xấu.
Thế nào là trước, thế nào là sau? Trước” chính là hướng nhìn của cổng chính hoặc chính đường*. Trung Quốc nằm ở phía bắc đường xích đạo, từ thời thượng cổ đến nay con người xây nhà dựa theo hướng mặt trời, gọi là tọa bắc hướng nam, do đó “trước” thông thường là chỉ hướng nam, “sau” là chỉ hướng bắc.
2. Đồng nam cao, tây bắc thấp là xấu.
Truyền thuyết kể rằng, Cộng Công phạt đứt núi Côn Lôn, khiến cho trời nghiêng về phía tây bắc, đất trũng về phía đồng nam. Do đó tây bắc cao, đông nam thấp là phép tắc của tự nhiên, nếu địa thế đông nam cao, tây bắc thấp, tức không thuận với tự nhiên, tất sẽ gặp việc hung họa, hay gọi là hung trạch.
3. Kiến trúc bên phải cao, bên trái thấp là xấu.
Hai điều trên là nói về địa thế, còn thứ ba đây chính là nói về kiến trúc. Nguyên lý này bắt nguồn từ thuật ngữ trong Phong thủy học: “Tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ, thà để Thanh Long cao vạn trượng, chứ không được để Bạch Hổ thò đầu ra.”
Nghĩa là trong một quần thể kiến trúc, hoặc có hai căn nhà liền kế hai bên thì kiến trúc bên phải không được cao hơn nhà chính, dù là một chút cũng không được, riêng bên trái có thể cao hơn tùy theo thiết kế. Bản đồ ngày nay được trình bày là trên bắc, dưới nam, trái tây, phải đông.
Người xưa thường lấy hướng bắc làm chuẩn, lưng quay về phía bắc, lấy đó làm khởi điểm, trên đổ hình bát quái:
Hướng bắc là phía sau, ngũ hành thuộc Thủy, do Huyền Vũ cai quản;
Hướng nam là phía trước, ngũ hành thuộc Hỏa, do Chu Tước trấn giữ;
Hướng đông là bên trái, ngũ hành thuộc Mộc, do Thanh Long chủ quản;
Hướng tây là bên phải, ngũ hành thuộc Kim, do Bạch Hổ cai quản.
Do vậy mới có cách nói “Tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ, thà để Thanh Long cao vạn trượng, chứ không được để Bạch Hổ thò đấu ra.”
“Thanh Long, Bạch Hổ” bắt nguồn từ thuyết “Lục thú trong Phong thủy học cổ đại. Có câu “Tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ, tiên Chu Tước, hậu Huyền Vũ, Câu Trần ở chính giữa, Đằng Xà hóa rồng.” Khi khảo sát phong thủy, các thầy tướng số hoặc nhà phong thủy thường thuộc nằm lòng mấy câu này, nhưng hiểu thực sự thì không có được mấy người, nhất là sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, nhiều vị “Đại sư” hữu danh vô thực thường mở tọa đàm luận nghĩa, thậm chí viết sách tán hươu tán vượn về phong thủy. Nhưng trên thực tế ngay đến kiến thức cơ bản về phương vị trước, sau, phải, trái cũng không hiểu.
4. Nhà mà trước mặt là núi, sau lưng có nước là xấu.
Người xưa xây nhà rất coi trọng “Y sơn bàng thủy” tức phải có thế tựa núi nhìn sông. Núi phải ở phía sau, làm điểm tựa; nước phải ở phía trước, biểu thị tài lộc hội tụ. Ngược lại chính là không có điểm tựa, chủ gặp họa phá tán tiền tài.
Ngoài những kiêng kỵ phong thủy mang tính chất tổng quát này, Tổ Gia còn căn cứ vào lối tư duy của người xưa mà quy nạp thành phép luận đoán cát hung trong phòng ngủ.
Hung cát trong phòng ngủ
(1). Phòng ngủ nên tĩnh, không nên động.
Phòng ngủ là nơi ngủ nghỉ, khi đi vào giấc ngủ, hồn phách chúng ta được nghỉ ngơi, nếu trong phòng không yên tĩnh tất hồn phách bất an, lục thần vô chủ, dẫn đến gặp nhiều ác mộng, chất lượng giấc ngủ kém, người xưa có câu: “Hồn an tắc vô mộng.” Do đó phòng ngủ nên tĩnh, không nên động.
(2). Không để gương đồng ở đầu giường.
Thời xưa gương là pháp khí để gọi thần trừ quỷ, Lý Thời Trân* từng nói: “Gương cổ như kiếm cổ, như có thần linh, có thể tránh tà ma quấy nhiễu.” Người xưa cho rằng gương có thể khiến người khi ngủ bị bóng đè, gặp ác mộng.
Hồng Lâu Mộng dưới ngòi bút của Tào Tuyết Cần đã nhiều lần nhắc đến sự linh thiêng của chiếc gương. Do đó, người xưa rất kỵ đặt gương ở đầu giường, vì cho rằng gương là vật “người soi ban ngày, quỷ soi ban đêm”. Ban đêm nếu dậy đi vệ sinh, sẽ thấy trong gương những thứ đáng sợ.
Đó là lý do người xưa chưa bao giờ để gương ở đầu giường, nhất là khi trong nhà có người thân qua đời, toàn bộ gương phải được che đi. Truyền thống này được giữ gìn cho đến tận ngày nay
(3). Phòng ngủ không nên để binh khí.
Thời xưa ngoài kẻ luyện võ ra, người bình thường hiếm khi để binh khí trong phòng ngủ, càng không nên đặt trên giường. Cổ nhân có câu “gối giáo chờ trời sáng”, đây là trạng thái chuẩn bị sẵn sàng liều mạng, sát khí quá nặng, dễ gặp tai họa.
(4). Phòng ngủ không nên đặt bàn thờ thần Phật.
Thần Phật là đối tượng để thờ cúng, nơi thờ cúng phải sạch sẽ, thanh tịnh. Phòng ngủ là nơi để ngủ nghỉ, chưa cần nói đến âm thanh phòng the của vợ chồng, mà chỉ cần xú khí thải ra của con người đã đủ quy vào tội bất kính với thần Phật.
Ví dụ một trường hợp về hung trạch của phong thủy?
Tổ Gia quan sát thật kỹ ngôi nhà âm u này: “Tăng lão đệ, sao lại đi chọn ngôi nhà xấu thế này?”
Tăng Kính Võ ngây người ra, đoạn cười nói: “Làm sao mà Tổ Gia biết đây là hung trạch”
Tổ Gia mỉm cười nói: “Trước có hương xuân, sau trồng hồng là tượng Đảo Thọ, bên tây cao hơn bên đông một mái nhà, đây gọi là Quỷ thám đầu. Ở trong ngôi nhà kiểu này dễ gặp việc hung họa!”. Lời luận đoán này cho thấy trình độ cao thâm của Nhất đại tông sư phái Giang Tướng.
Theo tập tính của người xưa, trước nhà phải trồng cây hồng ti, phía sau nên trồng cây hương xuân. Hồng ti còn gọi là Quỷ mộc, trồng trước nhà để trấn giữ; hương xuân ngụ ý là tăng thọ, do đó phải là trước trồng hồng, sau trồng hương xuân, nếu làm ngược lại thì tuy phát tài nhưng đoản thọ.
Ngoài ra, hai chai nhà phía đông và tây trong kiến trúc tứ hợp viện của người xưa phải cân xứng nhau, không được bên cao bên thấp, dài rộng khác nhau; nếu hai chái nhà bên cao bên thấp, vào buổi tối trông giống như một con quỷ xách một cái đầu, đây gọi là Quỷ thảm đầu, vô cùng xấu!
Phái Giang Tướng tuy xuất thân thấp kém, nhưng tuyệt không phải là phường giá áo túi cơm, nhất là Đại sư bá, đều là những người có thực tài. Lý luận này của Tổ Gia được đúc kết từ tinh hoa chung nhất trong lý luận của nhiều trường phái phong thủy.
“Vận mệnh chính nằm trong tay chúng ta”
Từ xưa đến nay, kẻ hành nghề tướng số thường chẳng có kết cục gì tốt đẹp, người đi xem tướng số cũng vậy, bởi đem vận mệnh của con người ra mà bói đi bói lại chẳng khác nào trò chơi trẻ con, chưa cần bàn đến chuyện bói chuẩn hay không chuẩn, chỉ cần để lòng tham và lợi ích mon men đến bên bờ tội ác là đã đủ khiến cả hai đánh mất bản ngã.
Người thì muốn kiếm tiền, kẻ thì muốn đổi vận, hai bên đều quên mất điều căn bản trong đạo làm người chính là ở bản thân mình. Mọi điều cát hung, họa phúc đều sinh ra từ bản tâm con người, không hỏi bản thân lại đi hỏi quỷ thần, không chịu tu thân lại đi thắp đèn nhang, những đám anh hỏi tôi đáp nhao nhao như ruồi nhặng bu quanh, những lời tâng bốc hám lợi đen long không khi nào là không để lộ ra lòng tham, sự yếu đuối trong bản tính con người. Họ lao tâm khổ tứ, dung tục hèn hạ, họ bấu víu vào sợi dây vận mệnh một cách vô cùng đáng thương.
Tôi là Thầy tướng số

