Cách cải Mệnh “Tích thiện tất dư niềm vui, tích bất thiện tất thừa tai họa”

Trong sách có câu chuyện như sau: Gia Khánh năm thứ 12, ở trấn Ngụy Đường, huyện Gia Thiện có một người tên là Viên Liễu Phàm, sau này ông trở thành nhà tư tưởng quan trọng của triều nhà Minh, hơn nữa còn là người chống lại số mệnh, một người hành thiện để thay đổi số phận. Cuộc đời ông minh chứng một cách thấu triệt chân đế “Tích thiện tất dư niềm vui, tích bất thiện tất thừa tai họa” trong Kinh Dịch.

Liễu Phàm mồ côi cha từ nhỏ, mẹ ông khuyên ông không nên theo đòi công danh làm gì mà cho học y thuật, và nói rằng học y thuật có thể kiếm tiền nuôi sống bản thân, cũng có thể cứu giúp người đời, hơn nữa y thuật đạt đến độ cao minh còn có thể trở thành danh y, đây cũng là tâm nguyện của cha ông khi trước.

Thế là Liễu Phàm bắt đầu học y thuật. Sau này, ông gặp một đại sư thuật số họ Khổng ở chùa Từ Vân, Khổng đại sư là truyền nhân của Thiệu Khang Tiết, đại sư dự trắc thời Tống. Khổng đại sư bói cho Liễu Phàm một quẻ và nói rằng ông không nên học y thuật, nên thi làm quan, chắc chắn sẽ thi đỗ, đồng thời bói cả thứ bậc của mỗi kỳ thi, hơn nữa còn xem cả đường sĩ hoạn, khi nào thì thăng chức, khi nào làm huyện trưởng, nhưng chỉ có thế sống đến năm 53 tuổi, qua đời tại nhà vào giờ Sửu ngày 14 tháng 8 năm đó, đồng thời mệnh không có con trai.

Sau này Liễu Phàm đi thi, quả đúng như lời Khổng đại sư từng nói, mỗi lời đều ứng nghiệm tuyệt đối. Thế là Liễu Phàm mất đi ý chí phấn đấu trong cuộc sống, ông cảm thấy cuộc đời mình đã được định trước, lo lắng nghĩ ngợi cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng thà để trôi theo dòng nước, được chăng hay chớ, dù gì thì việc cần đến đều sẽ đến, khi phải chết vẫn là chết, số không con là không có con, lo nghĩ nhiều chẳng có tác dụng.

Sau này, khi Viên Liễu Phàm đến Nam Kinh học, đến Thê Hà Sơn bái kiến thiền sư Vân Cốc, ông đàm đạo với thiền sư về sự trói buộc của số mệnh con người, ông bi quan nói: “Số mệnh của con được Khổng đại sư đoán định rồi, khi nào sinh, khi nào tử, khi nào thành, khi nào bại đều đã định sẵn, chẳng thể thay đổi được. Vậy thì lo lắng nghĩ ngợi phỏng có ích gì chứ?”

Thiền sư Vân Cốc nghe xong liền khai hóa cho Liễu Phàm: “Nếu một người trái tim lúc nào cũng đầy ắp vọng tưởng, tà tâm, tất sẽ bị khí số âm dương trói buộc; đã bị khí số âm dương trói buộc rồi, sao có thể nói không có số mệnh đây?

Tuy nói rằng số mệnh là chắc chắn có, nhưng chỉ có người bình thường mới để bị số mệnh trói buộc. Còn là người có thiện tâm, chẳng gì có thể trói buộc được họ.” Tóm lại, đã là con người thì đều phải chịu sự chế ước của khí âm dương ngũ hành, nhưng nếu một người làm nhiều việc thiện, tất có thể vượt ra ngoài sự trói buộc của số mệnh.

Liễu Phàm như ngộ ra ít nhiều: “Thưa, thật vậy sao?”

“Hãy cứ làm đi!” thiền sư Vân Cốc nói.

Thế là Viên Liễu Phàm lập đại nguyện thực hiện ba ngàn việc thiện. Nói là làm, mỗi khi làm được một việc thiện, ông đều ghi chép lại. Vợ ông không biết chữ thì khoanh một khoanh tròn lên cuốn Hoàng lịch. Cùng với tâm nguyện hành thiện, Liễu Phàm dần dần thoát khỏi sự ràng buộc của số mệnh, sau này bắt đầu xảy ra nhiều việc không còn khớp với lời tiên đoán của Khổng đại sư nữa: Khổng đại sư bói ông thi đỗ thứ ba, nhưng ông lại đỗ thủ khoa; bói ông không đỗ Cử nhân, nhưng kết quả thì ngược lại. Thế là Viên Liễu Phàm đã bắt đầu nắm trong tay số mệnh của mình.

Hoàn thành xong ba ngàn việc thiện, Liễu Phàm tiếp tục lập ba ngàn nữa. Thực hiện xong rồi, lại tiếp đến mười ngàn. Năm Kỷ Tỵ, vợ chồng Liễu Phàm sinh được một người con trai, ông vui mừng khôn xiết, đặt tên con là “Thiên Khởi”, sau này con ông lại thi đỗ Tiến sĩ. Nhờ hành thiện tích phúc, Viên Liễu Phàm vượt qua ải 53 tuổi một cách nhẹ nhàng.

Về già, ông đem kinh nghiệm hành thiện thay đổi số mệnh truyền cho con rằng: “Khổng tiên sinh bói mệnh của cha đến năm 53 tuổi sẽ gặp tai họa. Cha tuy không khấn trời cầu trường thọ, nhưng đến năm 53 tuổi lại chẳng hề bị bệnh tật gì. Nay cha đã 69 tuổi, thọ hơn 16 năm rồi.”

Liễu Phàm dùng chính những việc mình trải qua để minh chứng cho chân đế nhân sinh trên trong Kinh Dịch, đồng thời đưa ra luận thuyết, khuyên răn thế nhân chớ nên để số mệnh trói buộc tay chân, phải tự lực tự cường, phải nắm giữ số mệnh của bản thân.

Cuốn sách này được người đời sau chỉnh lý đặt tên là Liễu Phàm tứ huấn, răn dạy thế nhân rằng: số mệnh có thể nỗ lực thay đổi được. Cuốn sách mang nội hàm văn hóa và trí tuệ phương Đông sâu sắc, được mệnh danh là “Đông phương đệ nhất lịch chí kỳ thư”, từ khi ra đời nó rất được sùng bái, lưu truyền đến tận ngày nay.

Tôi là thầy tướng số

Để lại một bình luận