Mệnh là thiên định? Vậy có thay đổi được Mệnh?

Bói mệnh và cách đón cát tránh hung thường làm của thầy tướng

“Nếu mệnh có thể bói được, lại không thể giải, Thánh nhân tạo ra Dịch có tác dụng gì cơ chứ?”

Đây cũng chính là câu hỏi của người đời, thậm chí là của lớp lớp người học Dịch không ngừng nêu ra trong suốt chiều dài của lịch sử: rốt cuộc con người có số mệnh hay không? Số mệnh có thể bói được không? Bói được rồi liệu có thể xoay chuyển không? Nếu không thể thì xưa kia thánh nhân sáng tạo ra Kinh Dịch để làm gì? Chỉ là để cho con cháu đời sau thêm buồn rầu, thêm phiền não thôi ư?

Vị đạo nhân đó thở dài, nói: “Cách phá giải, nói có thì không phải, nói không có cũng không đúng”.

Mẹ ông không hiểu: “Lời đại sư phải hiểu thế nào đây?”

Vị đạo nhân này hỏi lại: “Vậy cách phá giải mà phu nhân nói là chỉ cái gì?”

Mẹ ông suy nghĩ một lát, nói: “Ví dụ điều chỉnh phong thủy, vẽ bùa niệm chú, thay tên đổi họ, nhận cha mẹ nuôi, hoặc giao vận, cải vận, hoặc mời thầy làm phép, còn có thể mang đồ trang sức như ngọc bội, phật châu, bùa bình an, v.v..”

Đạo nhân nghe xong ngửa mặt lên trời cười vang, chẳng nói đúng hay sai, chỉ hỏi lại bà: “Xin hỏi, phu nhân cho rằng những cách này có hiệu nghiệm không?”

“Tôi không biết, nhưng người ta thường làm như vậy.” mẹ Tổ Gia đáp lời.

Đạo nhân gật đầu, nói: “Đón cát tránh hung là bản tính của con người, ai chẳng muốn trường thọ, giàu sang phú quý, ai chẳng muốn tránh được tai họa, ai chẳng muốn lấy được chồng tốt, vợ hiền, ai chẳng muốn con cháu đầy đàn, trai gái hiếu thuận.

Nhưng phu nhân thử nhìn thế gian này xem, vận mệnh của mỗi con người trước sau là không giống nhau, dù thừa nhận hay không, con người là có số mệnh. Do đó, thánh nhân sáng tạo ra Dịch, hy vọng người đời sau hiểu được vận mệnh của chính mình.”

“Đại sư nói rất đúng.” Mẹ Tổ Gia nói.

Nhưng thực tế các cách hóa giải thông thường không mang lại hiệu quả nhiều

Vị đạo sĩ nói tiếp: “Sau khi hiểu được số mệnh của mình, con người luôn muốn thay đổi nó, xấu muốn biến thành tốt, tốt muốn biến tốt hơn, đây là lẽ thường tình của con người, không có gì đáng trách. Nhưng con người lại gửi gắm hy vọng vào phương pháp cải mệnh bàng môn tả đạo, phu nhân nghĩ kỹ xem…”

Nói đến đây, vị đạo nhân bỗng cao giọng, “Nếu những cách làm như vẽ bùa niệm chú, điều chỉnh phong thủy, thay tên đổi họ… có thể khiến số mệnh thay đổi, vậy ăn mày trên phố, chúng ta thay tên đổi họ cho họ, liệu họ có thể trở nên giàu có không? Chắc chắn là không thể!

Những người mắc bệnh nan y, chúng ta vẽ bùa làm phép, lập đạo tràng, có thể khiến họ không chết không? Tuyệt đối không thể! Chết vẫn cứ hoàn chết!

Những thầy tướng số cả ngày rêu rao rằng đặt cái tên này để cải mệnh, dùng cách này để phát tài trường thọ, nếu thực sự làm được, họ đâu cần lê la trên phố bói toán kiếm tiền cực khổ như vậy, sao không chui vào góc, biến ra một đống tiền, sau đó sống vài trăm tuổi, ngồi hưởng vinh hoa phú quý?”

Mẹ ông nghe xong không thốt nên lời, cảm thấy như được giác ngộ

Vị đạo nhân tiếp tục nói: “Phu nhân ham thích thi thư, tất phải biết việc thâm cung bí sử của thánh nhân. Tần Thủy Hoàng lôi kéo thuật sĩ trong thiên hạ, dùng mọi pháp thuật, ăn tất cả các loại tiên đơn cũng không thể kéo dài tuổi thọ nổi một ngày!

Kinh Phòng đời Hán là người am hiểu Lục hào, bói trời bói đất, bói người bói việc vô cùng chính xác nhưng lại không thể tự mình thoát khỏi cái chết!

Gia Cát Khổng Minh thời Tam Quốc đắc thuật thiên địa tạo hóa, hô phong hoán vũ, đạt đến cảnh giới đỉnh cao nhưng cũng chẳng cứu vãn nổi nhà Hán khỏi cơ lụn bại!

Thiệu Khang Tiết đời Tống, Hoàng cực kinh thế quán thông cổ kim, Mai hoa dịch số truyền thiên hạ, trước lúc lâm chung lại nói rằng không tin vào số mệnh!

Lưu Bá Ôn đời Minh bói được năm trăm năm về trước, năm trăm năm về sau, biết rõ bản thân sẽ chết lại không có cách nào tránh được, ôm nỗi uất hận uống thuốc độc của Hổ Duy Dung, nếu ông ta có thể giải hạn, nên tự giải cho mình mới đúng!”

Mẹ Tổ Gia nghe đến nỗi rúng động tinh thần, suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: “Nói như vậy, Kinh Dịch chỉ có thể bói được, lại không thể giải được ư?”.

Cách cải mệnh từ gốc mới mang lại kết quả

Vị đạo nhân thở dài một tiếng nói: “Đương nhiên có thể giải! Chỉ là thế nhân đa số bỏ gốc lấy ngọn, làm sai đi sự kỳ vọng ban đầu khi sáng tạo ra Dịch của bậc thánh hiền! Phu nhân hãy xem, 64 quẻ trong Kinh Dịch, quẻ nào cũng giảng về đạo lý làm người, tựu chung mang nghĩa Tích thiện tất dư niềm vui, tích bất thiện tất thừa tai họa.

Phân tích chi tiết hơn, dưới tiền đề của ‘thiện’ lại giảng giải về phương pháp và đạo lý làm người cụ thể, ví dụ: quẻ Càn – quẻ thứ nhất trong 64 quẻ, đặt ra đạo lý làm người là phải ‘Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức’, khuyên răn làm người phải giống như trời, tự lực tự cường, liên tục không ngừng, chớ nên cam chịu, lười biếng;

Xem tiếp đến quẻ thứ hai là quẻ Khôn, quẻ này yêu cầu con người phải ‘Địa thế khôn, quân tử dĩ hậu đức tải vật’, làm người phải giống như đất, có lòng bao dung, chớ nên đố kỵ, chớ nên dụng mánh khóe, nếu không sẽ gặt lấy quả ác;

Có người còn nói ‘Vật cực tắc phản, bĩ cực thái lai’, ‘Bĩ’ và ‘Thái’ lần lượt là hai quẻ trong 64 quẻ, chúng khuyên răn rằng làm người khi rơi xuống đáy vực, chớ nên nản trí ngã lòng, đánh mất lương tri, điên rồ cuồng dại, chỉ cần kiên trì nẻo thiện, mọi thứ rồi sẽ tốt lên…”

Mẹ Tổ Gia say sưa nghe, cảm thấy vị lão tiên sinh này nói rất có đạo lý! Bỗng nhiên lại thấy không đúng, vội hỏi: “Đại sư, theo kiến giải của ngài, chúng ta chỉ còn cách ngồi đợi sự an bài của số phận thôi sao, để rồi gặp tai họa, chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, thúc thủ vô sách ư?”

Vị đạo nhân lắc đầu, nói: “Kinh Dịch đã cho chúng ta đáp án rồi. Đây chính là sự ngu muội và nông cạn của thế nhân, ta nói bao nhiêu như vậy mà phu nhân vẫn chưa lĩnh ngộ…”

Mẹ Tổ Gia đỏ mặt: “Xin đại sư chỉ giáo rõ hơn!”

“Hành thiện, hành thiện, hành thiện!” vị đạo nhân nói liền ba tiếng.

Mẹ Tổ Gia giật mình: “Ồ, tôi hiểu rồi!”

Vị đạo nhân mỉm cười: “Nói hiểu thì hiểu, nói không hiểu thì không hiểu. Tôi tặng phu nhân một cuốn sách, phu nhân hãy nghiên cứu thật kỹ, phương pháp cứu con ở tất trong này!” Nói xong liền lấy ra một cuốn sách cũ đã ố vàng, tặng cho mẹ Tổ Gia.

Mẹ Tổ Gia đón lấy xem, cuốn sách có tên Liễu Phàm tứ huấn. Khi bà ngẩng đầu lên thì không thấy vị đạo nhân đó đâu nữa, bà thẫn thờ đi vào trong phòng, đọc và nghiên cứu cuốn sách một cách tỉ mỉ. Sau này, bà thường kể cho Tổ Gia nghe những nhân vật, câu chuyện trong cuốn sách này, nói đây là bảo bối thay đổi số mệnh.

Tôi là Thầy tướng số

Để lại một bình luận